Viết bài bác tập làm văn số 2 lớp 10 đề 3 - với đề bài xích này, những em cần vận dụng trí tưởng tượng của bản thân kết hợp với các sự việc, các cụ thể và nhân vật dụng của truyện để sáng chế ra một mẩu chuyện vừa đảm bảo an toàn logic, lại vừa cuốn hút và tương xứng với trung ương linh.

Bạn đang xem: Viết bài văn số 2 lớp 10 đề 3


Để có tác dụng bài giỏi hơn, mời những em tìm hiểu thêm bài hướng dẫn chi tiết dưới đây của Đọc tư liệu nhé!
*
Đề bài: Sau lúc tự tử sinh hoạt giếng Loa Thành, xuống thuỷ cung, Trọng Thuỷ đã tìm gặp mặt lại Mị Châu. Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó.Gợi ý làm bài:Đối cùng với đề này, có tía tình huống có thể xảy ra, học viên lựa chọn tình huống rồi viết thành câu chuyện:- gặp gỡ lại Trọng Thủy, Mị Châu cảm hễ và dìm lời nối lại duyên xưa.- gặp gỡ lại Trọng Thủy, Mị Châu tức giận bỏ đi.- gặp lại Trọng Thủy, Mị Châu giảng giải lẽ đúng sai. Trọng Thủy khôn xiết ân hận, mong mỏi nối lại duyên xưa, nhưng lại Mị Châu không chấp nhận.Đây là loại đề yêu ước kể chuyện tưởng tượng và sáng tạo. Để làm tốt loại bài bác này buộc phải phát huy kĩ năng tưởng tượng xúc tiến (các sự việc, các cụ thể để tạo ra thành cốt truyện). Yêu thương cầu các chi tiết, sự việc phải đảm bảo lôgic, phải tương xứng với tâm lí, tính cách của những nhân vật. Không chỉ có thế cách xử lý được đưa ra cũng nên làm ăn nhập người đọc.

Dàn bài viết bài tập có tác dụng văn số 2 lớp 10 đề 3

1. Mở bài:
Hoàn cảnh (không gian, thời gian, trường hợp xảy ra câu chuyện): sau khoản thời gian tự tử sống Loa Thành, xuống thủy cung, Trọng Thủy đang tìm gặp mặt lại Mị Châu.- sau khoản thời gian an táng mang lại vợ, Trọng Thuỷ ngày đêm bi thương rầu khổ não.- Một hôm đã tắm, Trọng Thuỷ nhận thấy bóng Mị Châu ở bên dưới nước bèn nhảy đầm xuống giếng ôm cô gái mà chết.2. Thân bài- phong cảnh của cuộc gặp gỡ gỡ dưới thủy cung:+ khung cảnh chung.+ Sự mở ra của Mị Châu.- vai trung phong trạng của Mị Châu – Trọng Thủy sau khi chạm mặt lại nhau vào suốt thời hạn dài xa cách:+ Trọng Thủy vui lòng khôn xiết.+ Mị Châu xao xuyến nhưng ân oán trách, giận hờn.- mẩu truyện của Mị Châu cùng Trọng Thủy ở chốn thủy cung: + Mị Châu trách Trọng Thủy và nhớ lại hồ hết kỉ niệm về tình yêu. Cô gái cũng đau khổ kể về kết viên của cha và chính mình.+ Trọng Thủy giãi tỏ cho hầu như lỗi lầm của mình, xác định tình cảm của chính bản thân mình với Mị Châu, và giãi bày ước nguyện hy vọng nối lại duyên xưa.+ Tuy khôn cùng xúc động trước tấm lòng của Trọng Thủy, nhưng mà Mị Châu không đồng ý lại nối duyên với chàng.
+ Trọng Thủy đau đớn từ giã nhưng rất nhiều hàng nước mắt cứ tuôn ra như mưa. Cánh mày râu hóa thân thành những bọt bong bóng nước biển lớn mang hình giọt lệ.

Xem thêm: Nghĩa Của Từ : Ivory Là Gì, Nghĩa Của Từ Ivory, Từ Ivory Là Gì

3. Kết bài: Nêu cảm giác của nhân vật dụng Trọng Thủy.

Văn chủng loại viết bài xích văn số 2 lớp 10 đề 3 - Tưởng tượng cùng kể lại câu chuyện Trọng Thuỷ đã tìm chạm chán lại Mị Châu sau thời điểm xuống thủy cung

Bài văn mẫu mã 1Ngay sau khoản thời gian Trọng Thuỷ từ tử ở giếng Loa Thành, bởi yêu vk da diết, xác của nam giới rữa ra, thâm nhập qua mạch nước ngầm vào khu đất rồi mạch nước ngầm với chang ra đại dương cả mênh mông. Về phần hồn chàng sau thời điểm bay lên(như là một trong điều kì lạ) bị gió thổi bay đi ra biển cả rồi tạt xuống biển lớn Đông. Thông cảm cho tấm long yêu thương vk của chàng, sự thuỷ chung, thơ ngây của Mị Châu, Rùa Thần đã hội tụ hồn và xác của Trọng Thuỷ, dung` nước khiến cho hình hài Mị Châu rồi nhập hồn con gái vào. Rùa Thần hẳn hy vọng hai tín đồ họ ở với mọi người trong nhà nhưng sự thể thế nào thì tuỳ vào Mị Châu(hồi sau sẽ rõ). Trọng Thuỷ, sau thời điểm được sông lại cùng được Rùa Thần báo mông rằng Mị Châu đang ở thuỷ cung, đã ngày đêm bơi lội tìm nàng. Sau bao trở ngại gian khổ, đàn ông đã tìm kiếm được thuỷ cung. Đến cổng, chang bị hai ngưu thuỷ thần lại cùng hỏi:
- công ty nguoi là ai, xuống trên đây có vấn đề gì! Đây là vùng thanh bình, không chất nhận được người trần mắt thịt với bản chất xấu xa xuông đây làm nhiễu loạn.- Thưa hai vị thuỷ thần - Trọng Thuỷ đáp - sau cái chết của vợ, bé vô cùng đau khổ, nhớ nữ giới da diết, trong lúc vô vọng lầm tưởng bong phái nữ ở dưới giến khơi, nhỏ đã dancing xuống giếng đuổi theo nàng. Sauk hi chết con được Rùa Thần cứu sống và báo nằm mộng Châu (vợ của con) sẽ ở vùng này, con khẩn thiết nhị vị cho bé được vào.Nghe những khẩu ca chân thành của Trọng Thuỷ và cũng rất được Rùa Thần dặn trước, hai vị thuỷ thần cảm động mang lại Trọng Thuỷ vào. Vào cho trong, chàng cảm xúc thậ ngỡ ngàng, ngạc nhiên trước cảnh đẹp còn hơn cả hoàng cung, một vẻ đẹp nhất thần tiên nhưng mà hồi nhỏ dại chàng đã tưng ao ước một lần được xem. Trước khía cạnh chàng, cá nối đuôi nhau vui chơi nhảy múa, xa xa là vườn đầy loại hoa kì lạ…và ở đó giữa quần thể vườn gồm một fan ngồi mơ mộng (chính là Mị Châu). Vừa nhìn thấy thanh nữ Trọng Thuỷ đã nhận ra, chàng vui vẻ reo lên như đứa trẻ vội chạy mang lại gần nàng. Nghe lời gọi da diết của Trọng Thuỷ, tình yêu sét tấn công lại trỗi dậy, mà lại nàng không tin sao cánh mày râu lại xuống được đây. Mọi khi tiếng hotline lại lớn hơn, da diết hơn, nữ không thể nhầm được nàng quay trở về thì nhìn thấy Trọng Thuỷ đã ở ngay trước mặt mình. Hai người nhìn nhau yên một hồi rồi khóc. Cảnh đồ vật như dừng lại.- Ôi, thiếu nữ ơi! –Trọng Thuỷ nói- Xa cô gái bao nhiêu lâu cơ mà ta vẫn nhung nhớ, ta ăn uống không ngon, ngày đêm tưởng niệm nàng, bởi quá yêu thanh nữ mà ta sẽ lầm tưởng bong nàng dưới mặt đáy giếng rồi nhảy đầm xuông từ tử. Nay ta đang được chạm mặt lại nàng, long` ta vui mừng biết bao.- Mị Châu đáp: đấng mày râu ơi, thiếp cũng vậy, thiếp cũng nhớ chang da khôn xiết, thiếp cũng khó ăn uống khó ngủ, hang ngày thiếp gần như ra đây ngắm nhìn và thưởng thức cảnh vật, nhìn đông đảo đoá hoa tươi thắm kia nhưng nhớ tới những bó hoa mà quý ông đã khuyến mãi cho thiếp, nhìn rất nhiều đoi cá tung tăng lượn lờ bơi lội nhảy múa cơ mà nhớ đến những ngày chúng ta vui vẻ bên nhau. Ôi! nhưng mà thật chớ trêu, thiếp nay đã mang danh tội vật của đất nước, thiếp cực nhọc long mà rất có thể chung sinh sống với quân địch của dân tộc bản địa mình. Sao nam nhi lại nhẫn trung ương lừa dối thiếp khiến cho thiếp đau khổ? Thiếp thật ngơ dại, ngây chết giả vì tình yêu mà lại nghe theo chàng!Nghe phần nhiều lời đó, Trọng Thuỷ hốt nhiên nhói đau, xót xa ân hận.-Nàng ơi! tình thân của ta thần linh rất có thể chứng giám. Tình yêu của ta, phần đa thần dân ta hồ hết biết. Ta thật ân hận lúc nghe đến theo lời vua cha nhưng chị em hãy hiểu đến ta, tha thứ cho ta, bắt buộc lừa dối nàng, long ta nhức như giảm nhưng kia là nhiệm vụ cua cha ta, là áp lực nặng nề của của phụ vương và của tất cả thần đan ta, long ta cực kì bối rối, trong lúc tâm trí láo loạn, ta đã tất cả một quyết định sai lầ, phái nữ có biết ta đã chịu đựng dày vò, bị dằn vặt thế nào không, ta bắt buộc chịu áp lực kinh khủng khiếp không tưởng tượng nổi, vào long` ta luôn có nàng. Ví như ta có lời gì sai trái tax in chịu hầu như hình phạt kinh khủng khiếp nhất:ngũ mã phanh thây hoặc hơn thế. Ta thật sự xin lỗi.Cảnh vật. Xung quanh nhu xao động, làn nước chảy nhẹ nhàng hơn, phần nhiều đoá hoa chấm dứt đung đưa lay động. Mị Châu đôi mắt ướt lệ, giọng nghen ngào:- Thiếp tin vào tình thân cảu chàng, tin rằng số đông tình cảm trước đây chàng dành cho thiếp là chân thực không mang dối. Thiếp cũng biết một đấng nam giới nhi nên lấy sự nghiệp, giang sơn của chính mình làm trọng. Ví như thiếp vẫn theo nam giới thì chắc rằng thiếp có khả năng sẽ bị ngàn đời nguyền rủa, vạn lời phỉ nhổ, muôn đời không dung. Thiếp đã vì chưng tình cảm cơ mà đem đấ nước giao mang lại kẻ địch. Cơ mà thiếp theo đại trượng phu thì nhỡ đâu bị đấng mày râu lừa dối lần nữa vì thiếp quá ngây thơ, yêu chàng. Ôi! Số phận thiếu nữ như thiếp phía trên thật là khổ, thiệt bất công.Thanh minh, thuyết phục Mị Châu một hồi mà lại không được. Trọng Thuỷ đi đến ra quyết định táo bạo.-Ta thề rằng sẽ không khi nào lừa dối con gái nữa. Nếu thiếu phụ vẫn chưa hẳn tin ta, vẫn sợ các lời đàm tiếu thì cô bé hãy thuộc ta đi gặp gỡ vua phụ thân của phái nữ xin tín đồ tha thứ cùng nếu rất có thể ta và phái nữ sẽ lên gặp thượng đế xin người cho chúng ta được ở bên nhau.Mị Châu hơi vày dự, sợ hãi sệt mà lại vẫn đồng ý:-Số phận thiếp đã bởi vì trời quyết định, nay hóng vào sự an bài xích của ông trời vây.Nói rồi, hai người bạo dạn tìm gặp mặt An Dương Vương, ông đang chơi cờ cùng với Rùa Thần. Rùa Thần thấy hai fan đi cùng cả nhà thấy có tác dụng vui, An Dương vương vãi tỏ ý tức giận nhưng mà trong long ông vẫn yêu thương con.Thưa phụ thân đáng kính! –hai bạn nói- xin cha hãy tha thứ mang lại tội lỗi của hai chúng con. Chúng nhỏ sẽ ghi nhớ ơn, cảm kích fan vô cùng. An Dương vương tỏ ra lạnh lẽo lung định nói “không bao giờ” nhưng tất cả cái gì đấy trong ông ngăn lại. Ông nói:- Ta nặng nề lòng tha thứ cho những ngươi nhuwngnếu ông Trời ra quyết định thì ta chẳng bao gồm gì để nói nữa cả.Trọng Thuỷ, Mị Châu hơi vui lòng đáp: “Cám ơn vua cha” , chào tạm biệt rồi xin Rùa Thần dẫn lên Thiên Đình. Trước khía cạnh Thượng Đế hai người cùng đồng tâm:- Chúng con là Trọng Thuỷ cùng Mị Châu, chúng nhỏ biết bọn chúng đều gây nên tội lỗi, chúng nhỏ rất ăn năn và xin cam đoan từ ni chúng con sẽ tu trọng tâm tích đức bồi lại lỗi lầm của mình. Xin Thượng Đế tha sản phẩm công nghệ và mang lại chúng con được ở mặt nhau.Thượng Đế suy xét hồi thọ rồi dõng dạc nói, giọng của tín đồ vừa uy nghi vừa vang rền như sấm:-Tuy những ngươi đã bao gồm tội lỗi, tuy vậy đã biết ăn năn cải. Ta cũng cồn long trước tình cảm của đoi ngươi cơ mà tội lỗi thì khó mà xoá được. Vậy ta phạt nhì ngươi xa nhau tía năm tu than tích đức rồi mới được chung sống cùng với nhau.Trọng Thuỷ với Mị Châu cảm tạ ân điển rồi xuống nai lưng gian. Ba năm tiếp theo họ chạm chán lại nhau và thông thường sống mừng húm hạnh phúc.Bài văn chủng loại 2Trọng Thủy tỉnh dậy thì bàng hoàng phân biệt mình sẽ ở giữa mênh mông biển nước. Mọi tầng san hô cứ thường xuyên nối nhau làm che khuất tầm nhìn. Bao bọc chàng lúc đó chỉ tất cả nước và những bầy cá tung tăng bơi lội.Trọng Thủy vẫn tồn tại ngơ ngác. Nam nhi dấn bước tiến miễn cưỡng cùng không phương hướng. Mặc dù vậy vừa ra khỏi đám san hô, Trọng Thủy đã trở nên bốn năm hình nhân lạ mắt mình fan đầu tôm cá từ đâu kéo mang lại trói chặt gửi đi. Trọng Thủy được mang tới một hoàng cung nguy nga lộng lẫy, loại mà đại trượng phu chưa lúc nào gặp nghỉ ngơi trên trần. Phần nhiều ngôi nhà tráng lệ và trang nghiêm sáng trưng màu ngọc, có tương đối đầy đủ lính canh và tín đồ hầu ra vào tấp nập. Qua tư năm lần cửa canh như thế, Trọng Thủy bị bắt vào quỳ sinh hoạt trong đại điện. Một tên lính trong nhóm người kia cũng quỳ xuống và thưa:- Thưa công chúa! đàn thuộc hạ bắt được tên này ở kế bên cổng điện. Coi chừng hắn cho đây tất cả ý gian tà, xin công chúa chỉ dẫn xét tội.Người ngồi trên tê lên tiếng. Trọng Thủy nghe thấy thân quen quen nhưng mặt bạn kia trùm kín nên chàng không nhìn rõ.- Này, anh kia! Anh từ đâu tới và lại lạc mang đến đây?- Dạ, bẩm! Tôi tín đồ trần, do ngờ bạn tình đang ở vào giếng nước yêu cầu mới lao bản thân xuống giếng rồi bị lạc cho nơi đây.- Vậy anh thương hiệu gì?- Tôi là Trọng Thủy, là con trai của Triệu Đà Vương.- Ta nghe nói ở trên trần, ngươi gây ra nhiều tội ác mang lại nhân dân Âu Lạc, khiến họ vô cùng oán thù thán. Điều đó bao gồm đúng xuất xắc không?Trọng Thủy khôn cùng ngạc nhiên. Bất ngờ một người trọn vẹn xa lạ lại biết ngọn ngành mọi chuyện của mình. Biết là quan yếu chối, Trọng Thủy bèn viện lý do:- thực tình tôi cũng là làm theo ý của vua cha.- nhà ngươi lại còn định chối tội tốt sao? tín đồ ngồi trên năng lượng điện kia nổi nóng. Công ty ngươi giả vờ sang mong hòa Âu Lạc, xin cưới công chúa Mị Châu nhằm chờ thời cơ trộm nỏ thần đã là 1 tội. Hung ác hơn, ngươi lại đến quân lính sang giày xéo bờ cõi nước Nam khiến cho muôn dân kêu gào trong nhức khổ. Không đông đảo thế, nhà ngươi còn nhẫn chổ chính giữa bức bị tiêu diệt vua Âu Lạc, bức bị tiêu diệt người vợ thủy bình thường mà ngây thơ dại khờ của mình. Với bởi ấy tội danh bên ngươi còn ý muốn đổ lỗi mang đến ai?Trọng Thủy tái mặt, lần khần người ngồi trên năng lượng điện là ai. Tuy thế sợ quá, phái mạnh cúi đầu thừa nhận tội:- Thưa công chúa! Tôi biết mình sở hữu tội bự nhưng tôi một lòng yêu mến Mị Châu, ngày đêm mong muốn ngóng được gặp gỡ nàng để tỏ bày nỗi lòng ân hận.- bây chừ nhà ngươi mới hối hận hận thì có giải quyết và xử lý được gì đâu?- Tôi biết vậy. Cơ mà ngày xưa, Mị Châu do rất ngọt ngào tôi nhưng mà nghe tôi vớ cả. Tôi yêu thương thương thiếu phụ thật tôi vẫn lừa dối trái tim sạch sẽ của thiếu phụ nên tôi day hoàn thành lắm. Đến khi thiếu phụ mất đi tôi bắt đầu biết dù là là vua Âu Lạc nhưng mà nếu mất Mị Châu, cuộc sống đời thường của tôi cũng chẳng có ý nghĩa sâu sắc gì. Tôi siêu muốn gặp mặt nàng để tối thiểu được nói với người vợ sự hối hận hận của tôi.- Trọng Thủy! đấng mày râu hãy ngẩng phương diện lên và nhìn xem thiếp là ai?- cô gái là... Mị Châu!- Vâng thiếp chính xác là Mị Châu. Sau khi thiếp bị tiêu diệt đi, vua Thủy Tề đã khôn cùng thương tình cơ mà nhận thiếp làm bé gái. Vì vậy thiếp bắt đầu được ở chỗ đây.- Mị Châu! Ta xin lỗi nàng. Vày ta mà bạn nữ phải chịu đựng bao nhức khổ. Bây bấy lâu ta chỉ ước được gặp mặt nàng. Ta chuẩn bị bỏ đi toàn bộ để được cùng cô bé sống trong hạnh phúc. Hãy tha thứ đến ta.- Thiếp mừng do chàng đã nhận được ra lầm lỗi. Nhưng bọn họ không thể sinh sống với nhau. Nếu làm cho như vậy, bạn đời sẽ nhạo báng chúng ta mãi mãi. Không được sống với nhau coi như cũng là một trong những sự trừng phạt xứng danh với các lỗi lầm quá rộng của chúng ta ở bên trên hạ giới. Thiếp đã đợi ngày này từ thời trước và chỉ để được nói với cánh mày râu một câu thôi: hãy sống sao cho xuất sắc trong các ngày tới đây để bù đắp cho gần như gì mà chúng ta đã khiến ra.Mị Châu vừa nói hoàn thành câu thì cả cung điện nguy nga tự dưng biến ngay lập tức đâu mất. Bao bọc vắng lặng chỉ với trơ lại một mình Trọng Thủy. Chàng ăn năn mà lặng câm không nói được. Vết dơ mà con trai đã tạo ra có lẽ rằng chỉ bao gồm nước biển cả Đông xô dạt nghìn đời mới mong xóa được.Trọng Thủy cứ ngồi đó hàng chục ngày đêm. Và rồi đo đắn tự bao giờ. Quý ông đã hóa thành fan đá. Trong tương lai hàng mấy trăm năm, có fan lặn xuống đại dương Đông dò ngọc quý vẫn tồn tại nhìn thấy một tảng đá hình người đau khổ khổ não đang dang hai tay ra như mong xin ai kia một điều gì.Bài văn mẫu mã 3Bởi đông đảo dục vọng về quyền lực của mình mà Trọng Thủy vẫn dẫn đến chết choc thương vai trung phong của người vợ mà cánh mày râu ta dịu dàng nhất. Tính từ lúc ngày Mị Châu ra đi mãi mãi, Trọng Thủy đã cực kỳ đau đớn, ngày lưu giữ đêm mong muốn đến bạn vợ của mình mà không màng đến ăn uống, tâm trí lúc nào thì cũng nghĩ cho Mị Châu nên đã tương đối nhiều lần fan ta nhận thấy chàng thẩn thờ, ngơ ngẩn như bạn mất hồn. Cũng như mọi hôm, vày quá cực khổ trước cái chết của Mị Châu, Trọng Thủy đã tìm đến rượu nhằm giải sầu. Trong lúc ngà ngà say, do thương lưu giữ Mỵ Châu, Trọng Thủy quay lại chỗ Mỵ Châu tắm gội trang điểm lúc trước để tìm lại kỉ niệm. Khi đến cạnh bên giếng Loa Thành, con trai ta vẫn khóc không hề ít và liên tục uống mang lại lúc say. Sau đó, Trọng Thủy nhìn xuống giếng cùng thấy lấp ló hình láng mờ mờ ảo ảo của mình mà tưởng Mị Châu. Tưởng như được chạm mặt lại người vk sau bao ngày cách xa, Trọng Thủy lao nhanh xuống để bảo quản nhưng ngờ đâu cái chết đang đi tới với đàn ông trong chốc lát ấy.Sau lúc hồn lìa ngoài xác, Trọng Thủy mới nhận ra rằng bản thân đã cách quãng với trái đất phía bên trên kia. Đang trong những lúc chàng ta chưa hoàn hồn thì bỗng dưng đáy giếng gồm biến, linh hồn của Trọng Thủy bị kéo theo mạch nước đổ ra sông, dòng chảy càng lúc càng xiết hơn khiến linh hồn vừa lìa khỏi xác của Trọng Thủy không thể quản lý được mà bất tỉnh đi. Cho đến khi thức giấc lại, Trọng Thủy ngờ ngạc nhìn bao bọc mà không thể xác minh được phương hướng chính vì đang trôi nổi giữa hải dương Đông bao la. Bỗng tất cả một tướng chú cá chép từ phía xa tiến lại ngay gần Trọng Thủy với cười to kế tiếp hỏi:- "Ngươi có phải là Trọng Thủy? Kẻ đã chết ở giếng Loa Thành từ thời điểm cách đó ít hôm".Trong cơ hội ngơ ngác lo âu vì trôi dạt trên biển nước mênh mong, Trọng Thủy luống cuống nhưng sau đó đã mang lại được kiểu cách của một vị hoàng tử và đáp:- chủ yếu ta, nhưng tại sao người biết tính danh của ta?- Ha ha! Ta đó là tướng quân của Long vương có trách nhiệm coi quản vùng này. Từ thời điểm cách đó hai ngày vẫn có tín đồ đến báo mang lại ta biết Long Vương mong muốn tìm ngươi.- vị sao lại tra cứu ta?- Hãy ngoan ngoãn đi theo ta rồi ngươi vẫn biết.Sau một vài ba câu nói, Trọng Thủy còn đã phân vân chưa biết nên xử lý ra làm sao thì tướng cá chép vàng đã hóa phép đưa nam giới ta xuống thủy cung khu vực Long vương vãi ở. Khi đến nơi, phái mạnh ta đã cố gắng kháng cự yêu mong trả tự do thoải mái để trở về mặt đất dẫu vậy bất thành. Bỗng chốc gồm một tên lính tôm từ trong chạy ra truyền lệnh Long vương triệu kiến con trai ta. Biết không thể làm cái gi hơn, Trọng Thủy đành vâng lệnh nhưng đi theo tướng mạo cá vào cung để diện kiến Long Vương.Khi cho nơi, Trọng Thủy vẫn còn đó giữ trong mình tính giải pháp của một vị hoàng tử cùng không chịu đựng quỳ gối trước Long Vương. Tuy nhiên, Long Vương là một người khá hiền lành nên ko chấp nhặt vấn đề này. Nhưng mà không vày vậy mà bỏ qua dễ dàng, tức thì lập tức, ngài sẽ hạ lệnh trói Trọng Thủy lại nhằm hỏi tội.- Ngươi có biết do sao mình lại bị vậy nên không?- Ta gồm tội gì cơ mà ngài nên làm như vậy?- Cứng đầu! Ngươi tất cả biết việc người xâm phạm đến nước Âu Lạc đã gây ra bao nhiêu cái chết thương trung ương không?Sau câu nói này, Trọng Thủy bất chợt chốc trở nên yếu ớt bởi bởi vì nguyên nhân ấy mà lại người vk mà nam giới ta yêu thương nhất đã hết trên cõi đời này nữa. Tuy vậy cũng đã chết nhưng không thể đi tìm lại được Mị Châu khiến cho chân chàng không thể trụ vững vàng nữa nhưng khuỵa xuống bên dưới sàn. Từ bây giờ Long vương vãi cũng hạ lệnh cởi trói và chỉ định cho tướng tá cá một đợt nữa hóa phép ban cho Trọng Thủy tiện xác new nhưng không hề khôi ngô tuấn tú như thời điểm còn sống.Trọng Thủy sẽ rất bất ngờ trước sự việc, ngước quan sát Long Vương nhưng hỏi:- bởi sao ngài lại làm như vậy? Ta không thiết sống nữa.- Ta ban cho người ân tình này cũng là để trừng trị ngươi. Ví như như ngươi bao gồm tâm ân hận cải đã tìm lại được điều quý giá nhưng ngươi vẫn đánh mất.Sau khi xong xuôi lời, Long vương tuyên bố bãi triều, chỉ từ lại mỗi cánh mày râu ta ngồi suy nghĩ. đều ngày tiếp sau sau đó, Trọng Thủy cảm thấy hối hận và hay xuyên tìm đến bãi sinh vật biển gần hoàng cung để im tĩnh suy ngẫm. Cảm thấy hối hận nhưng lừng chừng nên làm cái gi để bù lại những gì mà tôi đã gây ra.Sau một tháng suy nghĩ, Trọng Thủy quay lại cung điện và xin được diện con kiến Long Vương. Toàn bộ những gì mà nam nhi ta có thể làm là xin được có thể chấp nhận được để đi trợ giúp những người dân biển đang gặp mặt nạn. Long Vương cảm thấy Trọng Thủy khá thành thật buộc phải đã cho phép và truyền lệnh đến Trọng Thủy đến một vùng hải dương khá xa nhằm coi quản cùng khắc phục thiên tai khu vực này.Ngày mon trôi qua, Trọng Thủy trở đề xuất hiền lành, giỏi bụng với luôn cố gắng hết mức độ để giải quyết và xử lý các vụ việc nơi nam giới ta cai quản. Khoác dù các bước bận rộn, nhưng từng ngày Trọng Thủy phần nhiều nhớ cho Mị Châu trước dịp nghỉ ngơi với đôi lần phần nhiều giọt lệ vẫn lưu lại trên khóe mày khi cánh mày râu dần chìm vào giấc ngủ. Cho tới 5 năm sau, khi mọi câu hỏi đã được thu xếp ổn thỏa nam giới ta quay lại thủy cung để report tình hình cùng với Long Vương.Thấy Trọng Thủy đã xong tốt công vụ cùng trở nên xuất sắc tính rộng Long Vương cảm thấy rất hài lòng. Để ban thưởng đến Trọng Thủy, ngài đã lấy lệ để phát triển thành Trọng Thủy trở về với dáng vẻ cũ của mình. Trong thâm tâm chàng không còn đỗi vui vẻ đã cảm tạ ân đức của Long Vương. Để sắp đến xếp quá trình mới mang đến Trọng Thủy, Long vương vãi yêu cầu đàn ông lưu lại hậu cung vài ngày trước khi chính thức ban lệnh.Sẵn dịp may, Trọng Thủy đã từng đi tham quan toàn bộ những nơi hoàn toàn có thể đến vào cung để giải khuây. Trong khi đang đi dạo, Rùa Thần đã thình lình xuất hiện làm cho chàng ta lag mình. Chưa rõ vì chưng đâu mà Rùa Thần tức giận sẽ đánh Trọng Thủy. Trọng Thủy ngay lập tức yêu ước được giải thích.Rùa Thần giọng khó tính trả lời.- Ngươi vẫn cướp bảo vật ta khuyến mãi ngay cho An Dương Vương nhằm thôn tính Âu Lạc. Cớ bởi vì sao ngươi còn tìm tới đây!Trọng Thủy sẽ rất ăn năn trước những vấn đề mình làm ra chẳng thể nói bắt buộc lời:- Ta.....!- dễ thường ngươi còn ao ước làm khổ Mị Châu thêm một lượt nữa?- Ngài nói gì? Mị Châu, cô gái ấy sống đâu?- người còn muốn...!Chưa nói không còn câu Rùa Thần đang quay sống lưng mang đầy giận dữ mà quăng quật đi. Thời điểm đó, trong lòng của Trọng Thủy đã khôn cùng hỗn độn, lao động trí óc quay cuồng. Cho tới hôm sau, Trọng Thủy vẫn chưa thể rước lại được bình thản bởi đêm hôm trước trong mơ đã liên tục gọi thương hiệu Mị Châu.Buổi chiều hôm ấy, Trọng Thủy long dong như tín đồ mất hồn sống vườn Thượng Uyển. Bỗng dưng một nhẵn dáng người con gái thân quen cách đó không xa sẽ dần đi khuất. Trọng Thủy vội vàng chạy theo, miệng tiếp tục gọi:- "Mị Châu, bao gồm phải phái nữ đó không. Ta là Trọng Thủy, xin đàn bà hãy dừng bước".Cô gái ấy trong khi nghe thấy, chân đã ngừng bước nhưng không quay mặt về phía sau. Cho tới khi Trọng Thủy theo kịp và dừng lại trước phương diện Mị Châu. Khá thở chưa kịp điều hòa, thú vui sướng đổ vỡ òa trong lòng Trọng Thủy toan ôm lấy Mị Châu thì bị người vợ tránh. Niềm vui chưa kịp tận hưởng thì thuyệt vọng đổ ầm xuống khiến cho Trọng Thủy hụt hẫn giọng run run hỏi:- nữ không nhận biết ta sao? Ta là tướng công của nàng đây.- Xin lỗi ngài! Ta đã hết là Mị Châu của lúc trước. Bây chừ ta đang là phụ nữ nuôi của Long Vương, lắp thêm lỗi ta xa lạ biết ngài.Sau khi hoàn thành lời Mị Châu quay sống lưng đi nhưng hàng mi ngấn lệ rơi xuống. Trọng Thủy phía sau quan sát theo nhưng mà lòng đau như cắt. Ngay chớp nhoáng một ý suy nghĩ trong đầu, đấng mày râu vội vã mang lại tẩm cung xin được diện con kiến Long Vương. Sau tiếng triệu, Trọng Thuy đang quỳ gối trước phương diện Long vương vãi và đãi đằng nỗi lòng của mình.- Thưa ngài, ta thiệt sự cảm thấy hối hận và hiểu vày sao lúc trước người nói ta vẫn tìm thấy trang bị quý giá mà lại ta đang đánh mất.Trong lòng Long Vương đã biết điều gì xảy ra nhưng vẫn lạnh giọng trả lời.- fan nói vậy là gồm ý gì?- Xin thưa! Ta đã gặp mặt Mị Châu, người con gái mà ta yêu thương thương tuyệt nhất trong lúc quốc bộ ở vườn Thượng Uyển. Tuy thế nàng không sở hữu và nhận ta với nói rằng bản thân là phụ nữ nuôi của ngài.Trọng Thủy tiếp lời:- Ta thật sự cảm xúc ân hận, xin ngày hãy mang đến ta thời cơ để được bù đắp mọi gì đã tạo ra cho Mị Châu.Với tất cả sự chân thành, Trọng Thủy đã lay rượu cồn được Long Vương với ngài cũng cười cợt nhẹ ròi đáp lại:- Đúng vậy! vấn đề để ngươi đi coi quản lí vùng xa là mong mỏi người thấu hiểu được việc quan tâm con dân khốn khổ ý nghĩa sâu sắc hơn không hề ít so với việc thôn tính một tổ quốc mà gây nên những cảnh thương trung ương không xứng đáng có.Lúc này, Trọng Thủy không cầm lấy được lòng mình cơ mà lệ rơi xuống, trong tim rối bời, sự ân hận đang ngập cả trong lưu ý đến của nam nhi ta.Long vương vãi thêm lời:- Ngươi hãy yên ổn tâm, ta sẽ thu xếp mọi chuyện ổn định thỏa. Ngươi lui ra trước đi.Ba ngày sau, Long vương vãi mở một yến tiệc để chiêu đãi cả hoàng cung. Trong bữa tiệc Mị Châu cũng có thể có mặt. Lúc buổi tiệc mang lại lúc cao hứng, Long vương tuyên bố chất nhận được Trọng Thủy cùng Mị Châu được cù trở lại. Nhưng lại mọi việc không diễn tiến thuận lợi bởi Mị Châu lòng rối bời mà lại xin phụ thân nuôi của chính mình rút lại kim khẩu.- Thưa cha! nhỏ biết mình đã gây ra tội lỗi khôn cùng lớn, xin phụ thân thu hồi lại ân nghĩa này.- con gái ngoan! ta biết hàng ngày con mọi nhớ đến hắn ta mà thường xuyên bỏ bữa. Ta thiệt sự không muốn thấy con như vậy đề xuất mới ban ơn huệ này. Dẫu sao hắn ta đã và đang hối hận và gồm có sửa đổi giỏi trong thời hạn vừa qua, cần con hãy nghe lời ta.Bữa tiệc ngừng sau lúc mọi tín đồ đã no say. đầy đủ ngày sau đó, Trọng Thủy thường xuyên đến tìm chạm mặt Mị Châu để thanh minh nỗi lòng của mình. Không tiện lợi bởi Mị Châu từ bỏ chối gặp mặt mặt. Cho đến một ngày nọ, lúc Trọng Thủy vô tình phát hiện nàng trên đường từ trở về cung. Chàng đã phân bua rất nhiều, giải thích những điều hối hận để đàn bà hiểu.- Xin cô bé hãy tha lỗi mang lại ta! các lỗi lầm khi xưa ta sẽ bù đắp vớ cả.Mị Châu ngấn lệ ko nói đề xuất lời, quay sống lưng bỏ đi vướng lại Trọng Thủy đứng trông theo từ phía sau. Mãi cho đến 1 năm sau, khi nhận ra Trọng Thủy sẽ thật sự vậy đổi, giỏi bụng rộng xưa Mị Châu đã đồng ý quay quay trở về bên chàng.Trải qua bao nhiêu ngày mon chôn bản thân trong sự ân hận, những thay đổi mà Trọng Thủy đang làm cũng đã mang Mị Châu trở về ở bên cạnh mình. Được ở ở kề bên người vợ mình yêu thương, Trọng Thủy bắt đầu bù đắp toàn bộ những gì mình đã gây ra lúc còn sống trên trần gian cho Mị Châu.*********Hy vọng trả lời viết bài tập làm văn số 2 lớp 10 đề 3 trên phía trên của Đọc tài liệu đang hữu ích cho các em trong quá trình học môn Ngữ văn 10. Ngoại trừ ra, các em tất cả thể tham khảo thêm các bài bác hướng dẫn văn mẫu khác của amiralmomenin.net:Viết bài văn số 2 lớp 10 đề 1Viết bài bác văn số 2 lớp 10 đề 2Viết bài xích văn số 2 lớp 10 đề 4