Hướng dẫn làm bài bác văn mẫu bài xích viết số 2 lớp 10 đề 4 Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình theo ngôi kể thứ nhất lớp 10 hay nhất.

Bạn đang xem: Viết bài viết số 2 lớp 10


Gia đình là tổ ấm thân tình của mỗi người. Ở đó bọn họ luôn tất cả đầy ắp những kỉ niệm đẹp. Mỗi khi nhắc đến kỉ niệm, các em thấy nhớ kỉ niệm làm sao nhất. Kể lại nó cũng là một biện pháp để các em được sống lại thuộc kỉ niệm và thêm một lần lưu giữ bọn chúng sâu hơn. Hãy cùng xem các bạn khác kể về kỉ niệm của họ như thế nào thông qua bài văn mẫu Bài viết số 2 lớp 10 đề 4 Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình theo ngôi kể thứ nhất lớp 10 tuyệt nhất sau đây nhé.

Bài viết số 2 lớp 10 đề 4 Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình theo ngôi kể thứ nhất lớp 10 – bài bác làm 1

Tôi nghĩ mình may mắn khi được xuất hiện và lớn lên trong một gia đình nhưng lúc như thế nào mọi người cũng đặt tình cảm lên trên hết. Bố mẹ tôi cho dù đã nhiều tuổi, kết hôn với nhau cũng đã gần 20 năm nhưng tình cảm của bố mẹ vẫn luôn luôn vẹn nguyên như ngày nào. Điều đó tạo nên chị em tôi thấy hạnh phúc.

Bố tôi làm công tác ở huyện buộc phải mỗi tuần chỉ về công ty 1 lần vào chiều thứ sáu. Sáng sớm thứ 2 bố lại đi. Một bản thân mẹ tôi ở đơn vị thu vén đơn vị cửa, chăm sóc bé cái. Cứ cuối tuần bố về, bố lại phụ giúp mẹ từ giặt giũ, cơm nước, nhà cửa. Năm tôi học lớp 5, bên chưa có điện thoại, lâu lâu bố gọi vào vật dụng nhà chưng rồi bác bỏ lại gọi mẹ bé tôi lịch sự nghe. Năm ấy cũng là năm mẹ tôi có bầu em tôi. Phụ nữ mang thai vất vả, xa chồng lại càng vất vả hơn. Tôi mặc dù đã lớn với phụ góp được mang lại mẹ nhưng cũng không đủ để bù đắp khoảng trống của mẹ. Nhưng mẹ tôi chẳng bao giờ buồn, chẳng bao giờ than phiền. Hằng ngày mẹ vẫn đi làm, về đơn vị còn trồng thêm vườn rau. Cuối tuần bố về tranh thủ góp mẹ bắc dàn mướp,… Nhiều lần cả bố với mẹ thuộc đi chợ, ko bàn nhau mà lại cả 2 cài đồ giống hệt nhau.

Tôi nhớ như in dòng đêm hôm ấy, tôi đang ngủ thì thấy bố về trong đêm. Bố bế tôi sang chống bà nội có tác dụng tôi tỉnh giấc. Bố bảo ngủ với bà để bố đưa mẹ đi viện khám, mẹ bị đau bụng. Tôi ko chịu bắt buộc bố đành đưa tôi theo. Lúc ấy là vào khoảng 2 giờ sáng. Mẹ tôi vào viện khám, mặc quần báo bệnh nhân rồi lên giường bệnh nằm. Tôi khi ấy còn trẻ con, ko nghĩ là mẹ sắp sinh em bé. Mẹ bảo bố đưa tôi về, để bác tôi ở lại với mẹ. Tôi và bố ra xe, hai bố nhỏ còn ở lại cổng viện thêm một tiếng nữa mới về. Bây giờ nghĩ lại tôi mới thấy bố lo đến mẹ đề xuất chẳng nỡ về. Nếu không phải vì chưng tôi theo thuộc thì bố đã ở lại cạnh mẹ rồi.

Sáng hôm sau thời điểm tôi còn đang say giấc thì bố lại đánh thức tôi dậy để đi thăm em bé. Tôi thuộc bố vào viện, quan sát cậu em đỏ hỏn nằm bên cạnh mẹ, tôi thấy thật hạnh phúc. Làm chị đối với tôi là một điều thật tuyệt vời. Tôi vẫn luôn ao ước điều đó cùng nó đã trở thành sự thật. Em tôi lớn lên từng ngày, bố tôi mới đây cũng được chuyển về thành phố có tác dụng việc. Vậy là gia đình tôi ngày như thế nào cũng được sum vầy mặt nhau. Thật hạnh phúc biết bao nhiêu.

*

Bài văn hay bài xích viết số 2 lớp 10 đề 4 Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình theo ngôi kể thứ nhất lớp 10

Bài viết số 2 lớp 10 đề 4 Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình theo ngôi kể thứ nhất lớp 10 – bài làm 2

Ba gọi điện chiều ni sẽ trở về sau chuyến công tác làm việc dài ngày, mẹ nhoẻn cười hiền lành, ko giấu nổi dòng khấp khởi của người phụ nữ đã nhị con, xa chồng thọ ngày.

Cúp điện thoại là mẹ vội tiến thưởng gõ cửa chống ồ ạt thông tin liền mang đến hai thằng nhỏ đang “chiến game” ở trong. Nói rồi, mẹ hào hứng cầm rổ ra sau vườn ngắt vài ngọn khoai bỏ vô tủ lạnh trước khi xách giỏ đi chợ.

Dù bao gồm chuẩn bị bữa tối tinh tươm đến đâu thì rau lang luộc vẫn ko thể vắng mặt vào những dịp như thế này – món ăn kỉ niệm của cả bên mình. Chú ý đĩa rau sạch hãy còn bốc khói trên bàn, nhớ vượt đi thôi một thời xa lắc chính nó là món ăn cứu tinh cho chiếc gia đình nhỏ bé nhỏ qua một thời đói khát, lo cho bố đi học tiếp, cũng bao gồm những ngọn khoai ấy đưa chúng bé vào giảng đường.

Khoảng đất trống ở góc vườn, mẹ thả mấy dây khoai lang hòng lấy ngọn cải thiện bữa ăn. Hết rau củ lang luộc chấm ruốc rồi lại ngọn lang xào tỏi, cứ đều đều ăn riết thành quen, đâm nghiện lúc nào ko hay.

Mùi nhựa rau xanh hăng hắc khi mang đến bắc chảo xào, rồi chiếc mùi ê ê của nước rau nếm nếm thêm tí mì chính, tí đường cũng thành món canh húp nước ngon lành. Quan sát dây khoai tốt ngọn óng mượt bò tràn lan trên mặt đất, ai cũng bảo “chắc lắm củ đấy”. Vậy mà, đến ngọn còn không đủ làm thức ăn cho cả công ty lấy đâu cơ mà ra củ. Nhiều bữa thấy mẹ phải ngắt luôn luôn cả sản phẩm lá ở gần tiếp giáp ngọn, rồi sợ lá già sẽ đắng với cứng, mẹ cho vô nước luộc trước lúc đem xào dầu.

Dạo ấy, bố đi học tiếp bên trên thị xã, mẹ phải tăng ca làm cho thêm tất bật mới đủ sức nuôi “ba đứa học trò vào nhà”. Cứ mỗi chiều thứ Bảy ba lại đạp xe cộ về. Ba cha con tự nhiên đến nỗi tự biết xách rổ ra sau vườn hái ngọn lang vào luộc làm cho bữa thiết yếu bởi cả cha cả bé thừa hiểu nếu có về mẹ cũng chỉ đủ tiền mua mớ tép bé con cho có cái gọi là tanh tanh một chút. Ấy vậy nhưng đấy được xem là bữa ăn xa xỉ nhất trong tuần.

Cơm chiều dọn ra, mẹ ân cần xúc bỏ vào chén ba, chén tụi nhỏ mấy bé tép tiến thưởng vàng, còn ngọn rau xanh luộc xanh xanh mẹ cẩn thận chấm nước mang đến vào chén mình, tươi cười mẹ ngồi lặng lẽ nhìn bố bố bé ăn ngon lành. Mẫu vị bùi bùi, giòn giòn lại ê ê, vậy đó cơ mà cả công ty vét đến hạt cơm cuối cùng, thấy thế là sướng rơn và vui vẻ ko gì bằng.

Cuộc sống tằn tiện chắt chiu, song vẫn không thể bền bỉ như thế được lâu. Bố tự túc xin đi học thêm lên, kinh phí đầu tư tự bỏ ra, tụi nhỏ lớn lên sách vở cũng phải tăng trang, mỗi bữa cơm dọn ra càng tố cáo nỗi eo hẹp của loại gia đình bé bỏng nhỏ ấy.

Đồ đạc trong bên lần lượt đội nón ra đi theo từng đợt học phí, chỉ tất cả mỗi đám dây khoai ở góc vườn là ko ngừng được nới rộng đất trồng. Thực đơn của mẹ cũng vị thế nhưng thêm phần sáng tạo: Ngọn lang xào tỏi, rau củ luộc chấm ruốc, canh rau lang nấu dầu… Hiếm bao gồm bữa nào, mâm cơm lại thiếu đi màu xanh lá cây quen thuộc.

Thời gian tím sắc trôi theo từng đợt hoa lang nở rộ, bung cánh tím biếc cả một góc sân rộng. Công ty mình bây giờ khá hơn nhiều, cuộc sóng đã theo kịp nhịp của một gia đình phố thị. Bữa cơm không thể theo chủ nghĩa “độc tôn một món”, nhất rau xanh sạch như trước đây nữa!

Chúng nhỏ mỗi đứa bao gồm được một chống riêng, cũng chẳng còn cảnh cả nhà tía người đàn ông và một người không giống giới phải trải chiếu dưới nền đơn vị ẩm mốc lăn đùng ra ngủ sau một ngày thở dốc. Song, dù cho có tiện nghi đến mấy, mỗi member vẫn không khỏi thấy nhớ và thương đến đắng lòng từng đám ngọn lang xanh tươi bò dọc ngang trong vườn nhà.

Ba trở về, mẹ khấp khởi mừng thầm. Chiều nay, cả nhà mình lại chung mâm cơm có món rau quen thuộc và bao gồm cả kí ức đầm ấm một thời mặt nhau.

Vòng tay qua ôm trọn lấy vòng eo thon vốn đã không thể thon thả nhưng vẫn còn đủ sức cho cái mặn mà một thời đắm say của mẹ, bên bữa cơm chiều, giọng bố thỏ thẻ:

Anh đi anh nhớ vợ anh

Hết rau lang luộc, lại đem xào dầu…

Thương lắm từng đọt ngọn lang ơi…!

Bài viết số 2 lớp 10 đề 4 Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình theo ngôi kể thứ nhất lớp 10 – bài làm 3

Đêm đã về khuya. Cảnh vật yên lìm bao bọc khiến tôi bỗng cảm thấy nhớ bên đến lạ. Sống xa công ty đã một năm nay, vì chưng thế mà mỗi lúc nhớ về gia đình, vào tôi lại trào dưng một nỗi nhớ da diết. Gia đình nhỏ của tôi bao gồm rất nhiều kỉ niệm bên nhau, nhưng tôi nhớ nhất, là ngày hè năm trước, khi công ty tôi gặp một biến cố.

Gia đình tôi vốn ít làm cho quen với bệnh viện với thuốc men. Ai cũng nghĩ rằng bản thân gồm một sức khỏe phi thường do đó chẳng bao giờ có bệnh tật gì hết. Nhưng đúng là chẳng ai tất cả thể thắng nổi tuổi tác với thời gian. Mẹ tôi cũng không hề trẻ nữa, công việc căng thẳng khiến bà trở đề xuất yếu hơn, tới bệnh viện, chưng sĩ nói mẹ tôi bị sỏi mật, chùm sỏi đã lớn lắm rồi, cần làm phẫu thuật cắt bỏ túi mật ngay. Những cơn đau bụng kéo dãn dài khiến mẹ tôi cảm thấy mệt mỏi và đau đớn. Bố tôi quyết định đưa mẹ vào bệnh viện để có tác dụng phẫu thuật, tiến hành cắt bỏ túi mật như lời chưng sĩ đã dặn dò.

Mẹ tôi luôn là người cửa hàng xuyến hết mọi việc gia đình. Từ ngày mẹ tôi vào viện, công việc bên lại dồn cả vào tôi. Thế là tôi phải là người thanh mẹ quán xuyến hết việc nhà, cũng bởi từ bé tôi chưa thân quen nhiều việc, đề nghị ban đầu tôi cảm thấy rất lúng túng. Con nhỏ bé tôi của mùa hè năm trước còn vụng về hậu đậu, tôi loay hoay một mình nhưng cũng chẳng biết cầu cứu sự trợ góp của ai. Trải qua những tháng ngày như thế tôi mới hiểu các bà, những mẹ đã vất vả như nào để tất cả thể giữ gìn mang đến tổ ấm của mình luôn gọn gàng, ấm cúng. Hết dọn việc nhà, tôi còn phải nấu cháo, đưa bố với vào viện mang lại mẹ. Nhiều dịp tôi chỉ muốn òa khóc lên bởi vì mọi việc cứ dồn dập lên đầu, mẹ nhập viện, tôi phải ở bên một mình, còn bao nhiêu việc trên đời lại đổ dồn hết vào tôi. Ở bệnh viện, mẹ tôi vẫn thường gọi điện mang đến tôi hỏi han, dặn dò. Tôi chỉ biết cố nhịn khóc để mẹ khỏi lo, rồi lại lặng lẽ khóc một mình.

Ngày mẹ phẫu thuật đã tới. Quan sát mẹ được đưa vào phòng mổ mà tim tôi thắt lại. Từ trước đến giờ chưa bao giờ tôi quan sát thấy mẹ phải nhập viện, nếu có người đi bệnh viện thì đó chính là tôi. Từ trước đến nay tôi luôn là người được chở đậy chăm sóc. Tôi đã quên rằng, bố mẹ tôi không thể trẻ, với người cần chăm sóc sức khỏe nhất, chính là bố mẹ của tôi.

Ca phẫu thuật thành công, mẹ tôi được đẩy vào phòng hồi sức. Ngồi trên băng ghế lâu năm của bệnh viện, tôi ko được gặp mẹ, lại càng lo lắng thêm bội phần. Mẹ đã vào viện điều trị được 2 tuần, chỉ có 2 tuần thôi mà sao tôi thấy thời gian trôi qua lâu đến thế. đơn vị cửa, vườn tược vắng trơn người, sự lo lắng quây xung quanh tôi khiến lòng tôi bất an vô cùng. Liệu mẹ đã tỉnh chưa nhỉ? Liệu bao lâu nữa mẹ mới được xuất viện? Những câu hỏi dồn dập khiến tôi cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi lúc ngồi chờ mẹ ở hành lang.

Mấy ngày sau, mẹ tôi được xuất viện. Vết mổ vẫn còn đau, mẹ tôi cũng không đủ can đảm đi lại như người bình thường. Bố tôi lại trở về đi có tác dụng sau những ngày xin nghỉ phép để chăm sóc mang đến mẹ tôi. Tôi ở nhà, nấu cháo mang đến mẹ, dọn dẹp nhà cửa, cho gà vịt ăn. Tôi bưng một chén bát cháo đầy lên đến mẹ, mẹ ăn nhưng tôi thấy hình như mắt mẹ ươn ướt.

Xem thêm: Cách Tìm Tập Xác Định Của Hàm Số Mũ Lũy Thừa Logarit, Tìm Tập Xác Định Của Hàm Số Mũ, Lũy Thừa, Lôgarit

– Mẹ, sao mẹ lại khóc?

– đàn bà của mẹ lớn thật rồi đấy nhỉ?

Tôi chợt sững sờ. Thì ra, khoảng thời gian nhưng mà mẹ nhập viện, tôi đã lớn hơn nhiều lắm. Không hề là cô nhãi thích làm nũng mẹ ngày xưa nữa, cũng không hề trẻ nhỏ hay lười biếng như xưa. Tôi đã trở thành người biết suy nghĩ hơn, biết cáng đáng mọi việc hơn, cùng cũng trở bắt buộc trưởng thành hơn nữa. Mẹ ốm, tôi đã biết chăm sóc mẹ như ngày xưa mẹ đã từng chăm sóc cho tôi. Lòng tôi chợt cảm thấy vui. Từ nay, tôi sẽ thân mật và chăm sóc đến bố mẹ nhiều hơn nữa vị bố mẹ tôi cũng không còn trẻ nữa rồi. Đứa con như tôi, đã từng nhận được rất nhiều tình yêu với sự chăm sóc của bố mẹ, đến nay khi đã lớn khôn, bổn phận còn lại là phải phụng dưỡng thân phụ mẹ mang lại thật tốt.