Bài viết tập làm cho văn số 2 - ngữ văn lớp 10 đề 4: kể lại một kỉ niệm thâm thúy của anh (chị) về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò theo ngôi đề cập thứ nhất. Sau đây, amiralmomenin.net giữ hộ đến cho bạn đọc những bài bác văn chủng loại hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.


*

Bài mẫu mã 1:Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò... - bạn mẹ

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi cá nhân chắc hẳn ai cũng đều có fan để yêu thương cùng quý mến mà lại đã gồm ai từng nghĩ: “Ai là người mình yêu nhất và ai là fan để lại đến mình đông đảo kỉ niệm không cầm phai mờ?”. Đối với tất cả người hoàn toàn có thể người ấy là các bạn thân, ông bà hay anh, chị, em tuy thế riêng đối với tôi, tín đồ mà tôi luôn yêu mến cùng mãi đã yêu là bà bầu - tín đồ đã trao mang lại tôi cuộc sống.

Bạn đang xem: Bài viết số 2 lớp 10 đề 4

Mẹ tôi trong năm này đã gần tư mươi tuổi. Mọi bạn vẫn khen bà mẹ tôi trẻ cùng xinh nhưng nhiều khi tôi ngay sát mẹ, tâm sự cùng với mẹ, tôi thấy người mẹ như đã già đi nhiều. Đôi mắt mẹ ánh lên vẻ ấm áp, trìu mến, lúc này đã xuất hiện nhĩíng dấu chân chim. Vầng trán bà bầu đã có khá nhiều nếp nhăn. Rất nổi bật nhất bên trên khuôn mặt mẹ là chiêc mũi cao dọc dừa với đôi môi đỏ. Tôi vẫn còn đó nhớ như in phần lớn nụ hôn êm ấm mẹ trao mang lại khi tôi còn bé. Làn da chị em mềm mại, white hồng dẫu vậy đã điểm hầu như nốt tàn nhang của tuổi tứ mươi. Trước đây, khi tôi còn nhỏ, chị em có mái đầu dài, mượt mà, mái tóc black của người mẹ như một đoạn của dải của Ngân Hà, đen mượt với óng ả. Khi tôi học tập lớp Năm, bà mẹ tôi đã thay đổi kiểu tóc, bà bầu đã giảm mái tóc dài và cố vào sẽ là mái tóc xoăn. Làn tóc ngắn, xoăn, màu nâu đỏ thả rập ràng trên vai chắc hẳn rằng hợp cùng với khuôn khía cạnh trái xoan của bà bầu hơn, cơ mà tôi vẫn thích bà bầu để tóc lâu năm như trước.

Tôi còn ghi nhớ như in ngày thứ nhất tôi đi học. Tối hôm đó, sau bữa tối, bà mẹ đã mang vào phòng tôi một quấn quà cực kỳ to. Tôi cứ nghĩ rằng được bà mẹ mua mang lại đồ chơi hay 1 bộ lego nhưng tôi hằng mong muốn. Tôi hào hứng mở quấn quà, thì ra đó toàn là sách, vở, đồ dùng học tập và có cả một cái cặp sách in hình dị nhân mà tôi khôn xiết thích. Bộ đồng phục đã được người mẹ là phẳng phiu. Các thứ vẫn sẵn sàng, tôi rất thích thú đợi mang đến ngày mai — ngày trước tiên tôi vội vàng thành nêp và được xếp lại tức thì ngắn bước vào lớp Một. Sáng sủa hôm sau, mẹ âu yếm dắt tôi mang lại trường. Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi vỏ hộp và lo âu lúc đó, tôi không biết mình sẽ làm những gì và bản thân sẽ như thế nào khi không tồn tại mẹ sinh sống bên. Tách tay mẹ, tôi phi vào cổng trường, tôi thấy mình thật đơn độc và lạc lõng. “Cố lên con, rồi con sẽ quen với giáo viên và những bạn, đừng lo!”. Đi được mấy cách tôi vẫn nghe thấy tiếng người mẹ ở đằng sau. Tôi vội trở về ôm bà mẹ rồi khóc thật to.

Mẹ ôm tôi vào lòng âu yếm: “Con khủng rồi mà, từ từ bây giờ con sẽ là học sinh lớp Một rồi. Hãy đầy niềm tin lên nào!”. Tôi nghe lời mẹ, vào lớp học. Ngày hôm đó đối với tôi thật dài, tôi siêu nhớ mẹ, chưa khi nào tôi lại thấy yêu người mẹ và cần người mẹ hơn thời gian này.

Đã tám năm trôi qua tính từ lúc ngày trước tiên đi học nhưng lại tôi cấp thiết nào quên được hình hình ảnh thân yêu thương của bà mẹ và những xúc cảm của mình trong dòng ngày lưu niệm ấy. Mẹ đã hỗ trợ tôi tự tin, vững vàng vàng cách những cách đi trước tiên trên tuyến đường tri thức.

Đã bao gồm lần, tôi bất kính với người mẹ và tôi lưu giữ mãi nhằm không khi nào tái phạm nữa. Tôi còn lưu giữ như in, đó là một trong ngày mưa, lúc tôi còn là một cậu học sinh lớp Sáu. Tôi tới trường về với cùng một vẻ mặt bi tráng bã. Chị em rất quan liêu tâm, bà bầu hỏi han hết sức nhiều. Nhưng lại vi quá bực bội nên tôi đang gắt lên cùng với mẹ: “Con ghét mẹ lắm, bà mẹ đừng nói nữa!”. Nói rồi tôi nhảy khóc và chạy lên phòng, đóng góp sập cửa lại. Tôi khóc siêu to, mắt đã đỏ hoe. Chỉ bởi vì thằng đồng bọn hiểu nhầm tôi mà cửa hàng chúng tôi cãi nhau to. Cả ngày hôm nay, tôi không tồn tại tâm trí như thế nào mà tập trung vào câu hỏi học được nữa cùng hậu trái là tôi đang không làm được bài xích kiểm tra môn Toán. Nghĩ tới những việc đó, chất xám tôi lại như phạt điên. Tôi nằm bẹp trong cả một giờ đồng hồ. Cảm hứng cô 1-1 và lạnh lẽo khiến tôi tỉnh táo hẳn. Tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ đến câu mình vừa nói cùng với mẹ. Trời ơi, tôi đã phạm phải một sai trái lớn! tại sao mình lại nói cách khác vô lễ cùng với người luôn luôn yêu thương, quan tâm mình được chứ? Tôi ăn năn lắm! Chỉ vì chưng bị bạn hiểu lầm mà tôi đã trút giận lên mẹ. Tôi bật dậy, định chạy ra phía bên ngoài xin lỗi chị em thì bà mẹ tôi đã open phòng cách vào. Như đoán được suy nghĩ của tôi, bà mẹ nhìn tôi bằng góc nhìn trìu mến với ngồi xuống bên tôi. “Mẹ ơi, bé xin lỗi, con sai rồi!”. Tôi nói trong giờ đồng hồ nấc nghẹn ngào. Bà bầu nhẹ nhàng vuốt tóc tôi rồi nói thật dịu nhàng: “Mẹ cũng đều có lỗi vì đang không thông cảm với hỏi han con”. Tôi rất ân hận vì đang làm bà bầu — bạn tôi luôn luôn yêu thương lâu nay nay, đề nghị buồn. Chính những khẩu ca nhẹ nhàng, cử chỉ quan tâm của chị em làm tôi thêm day kết thúc vì lỗi lầm của bản thân hơn. Tôi vẫn kể cho chị em nghe phần nhiều chuyện. Bà mẹ đã yên ủi và đụng viên khiến cho tôi nô nức hơn nhiều. Tự lần đó, tôi luôn luôn tự hứa hẹn phải quan tâm đến kĩ trước khi nói với không được thiết kế mẹ bi thiết nữa.

Có các lần tôi bị ốm, người mẹ đã chăm lo tôi đến nơi và giành riêng cho tôi tình thương yêu nồng ấm để tôi mau khỏi bệnh. Phần đa đêm tôi ôn thi, bà bầu đã thức thuộc tôi, ở bên động viên cùng giúp tôi học.

Với tôi, mẹ như một làn mây che cho tôi mưa nắng, mẹ là ngọn lửa tạo động lực thúc đẩy con tim tôi nhằm vững bước trên phố đời. Dù mai trên đây nếu chị em có thiếu tính thì trong tôi, mẹ luôn luôn sống cùng theo tôi suốt cuộc đời.

Bài chủng loại 2:Kể lại một kỉ niệm thâm thúy của anh (chị) về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò... - Ông nội

Bài làm

Mỗi khi trở lại thăm quê tôi lại ra vườn của ông nội, lại ngắm cảnh vật và nhớ về ông, tín đồ ông nhưng mà tôi vô cùng yêu thích và kính trọng. Ông vẫn ra đi mãi mãi, không hề bên tôi nhằm dõi theo cuộc sống tôi nữa, tuy nhiên hình ảnh của ông thì mãi mãi trong tâm địa trí tôi.

Khi còn sinh sống ông là một trong những người rất to lớn lớn, bàn tay khổng lồ bè, làn da ngăm đen, sần sùi thô ráp, khuôn khía cạnh ông rất thánh thiện phúc hậu, luôn luôn nở nụ cười trước nụ cười của nhỏ cháu. Ông rất yêu cây buộc phải rất mê thích trồng cây, cứ hở ra ở đâu là ông lại trồng cây vào vị trí đó. Vì chưng vậy vườn của ông có nhiều cây, cả hoa lá cây cảnh và cây nạp năng lượng quả.

Hàng ngày, sau thời điểm đã làm dứt việc vặt trong đơn vị giúp con cháu, ông hay ra vườn cây để chuyên sóc, ngắm nghĩa từng cây. Ông bảo, trường hợp lắng tai ông hoàn toàn có thể nghe được giờ xì xẩm thủ thỉ của cây. Ông tôi tốt bịt đôi mắt tôi giữa vườn cây, ông dạy dỗ tôi cách lắng nghe: tiếng chim hót, tiếng ve, giờ dế, tiếng là cây xào xạo khua lên những bạn dạng nhạc im bình xã dã. Với lòng yêu vạn vật thiên nhiên mà ông đang truyền cảm hứng, tôi cảm nhận được mẫu mát lành của gió mơn man, cái ran rát của nắng và nóng hè trên da, mùi đất, hương thơm nồng nồng của rất nhiều con mưa hè gấp vã… Ông tôi call cái khoảng thời gian rất ngắn tĩnh yên ổn đứng giữa vườn cây đó là “cảm dìm sự sống”.

Tuổi già đã đi đến với ông sau bao trở ngại vất vả của cuộc đời, trong khi ông đã có linh cảm không tốt về điều gì đó đến cùng với mình. Một chiều, ông dần tôi ra vườn. Ông chỉ các cái là vàng bay bay lìa khỏ cảnh, nói “Đó là ông.” Ông chỉ những cái lá xanh non mỡ có vẫn con trên cây “Đó là cháu”. Tôi hỏi tại sao. Ông đã giải thích cho tôi quy luật của sự sinh tồn, bé người cũng giống như cây là, lúc lá vẫn già, người đã già sẽ rời khỏi cây, giống hệt như con fan rời khỏi cuộc đời, nhường khu vực cho con cháu. Khi ấy tôi cũng chưa biết hết được những chân thành và ý nghĩa qua khẩu ca của ông, mà lại chỉ mơ hồ, một nét bi quan hiện lên trên đôi mắt của ông.

Tôi phệ dần vào tình ngọt ngào và bảo ban của ông, nhưng mà tôi ko được sống cùng ông vì cha mẹ phải chuyển công tác lên thành phố. Tôi cũng đuổi theo kịp với số đông phồn hoa nơi phố thị, quen với cuộc sống thường ngày tập nập và trong khi có lúc tôi đã quên ông.

Tôi mập lên, học tập cũng nhiều, ít có thời hạn về thăm ông hơn. Mỗi khi về viếng thăm ông, tôi nhận biết sự già đi bên trên khuôn mặt ông, tuy nhiên tôi không có nhiều thời gian để âu yếm ông. Tôi thấy yêu mến ông mà lại vì hoàn cảnh tôi bắt buộc tạm biệt ông. Thấy sức khỏe ông sút sút, tôi thông báo ông hãy giữ gìn mức độ khỏe. Sức khỏe ông đã đổi khác nhưng ông vẫn quan tâm vườn cây, vẫn hôm mai lấy cây làm tín đồ bạn.

Xem thêm: Nghĩa Của Từ Artifact Là Gì : Định Nghĩa, Ví Dụ Trong Tiếng Anh

Rồi ông vấp ngã bệnh, tôi chạy về thăm ông, ông nằm đó, ánh mắt vẫn quan sát tôi trìu mến, tình thân ông dành riêng cho tôi vẫn luôn đầy ắp. Ông đã giống mẫu là lìa cảnh, xa lánh tôi mãi mãi. Tôi hiểu được trung ương nguyện của ông, đã đề xuất giữ căn vườn làm kỉ niệm và cố ông chăm lo nó. Căn vườn là cảm tình mà ông đã giành cho đời cho con cháu, là hiện tại thân của ông. Lúc tôi không thể ông nữa, cơ mà còn quần thể vườn, do vậy mỗi khi về thăm quê, tôi lại được gặp mặt ông tại khu vườn này.

Bài chủng loại 3:Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò... - fan mẹ

Bài làm