Bài mẫu cảm suy nghĩ về ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường THPT của amiralmomenin.net hi vọng sẽ giúp cho các em gồm thêm nguồn xem thêm cho tiết đánh giá tập làm cho văn hàng đầu có công dụng tốt nhất.

Bạn đang xem: Bài viết số 1 lớp 10 đề 1

Bài viết số 1 lớp 10 đề 1

Có lẽ, trong những chúng ta, người nào cũng có cho doanh nghiệp những cảm xúc thật đẹp và cũng thật khó tả lúc ngày thứ nhất bước vào năm học mới ở 1 ngôi ngôi trường mới. Cùng với tôi cũng vậy, cái cảm xúc ngỡ ngàng đan xen một chút lo lắng, hồi hộp của ngày đầu của lớp 10 khiến tôi quan yếu nào quên, và những lần hồi tưởng lại, nhịp tim ngoài ra vẫn đập mạnh… như loại ngày ấy.

Sau một tháng nghỉ ngơi hè tự khi dứt mùa thi, tôi ngoài ra đã trưởng thành và cứng cáp hơn, tôi quan tâm đến nhiều hơn đến tương lai, tôi nhủ mình phải thật lạc quan và nỗ lực cố gắng phấn đấu thiệt nhiều. Cơ mà nó chỉ mới nằm vào suy nghĩ, bởi vì ngay từ ngày thứ nhất khi bước vào ngôi trường mới mang thương hiệu trường thpt Võ Nguyên Giáp, tôi đã cực kỳ ngỡ ngàng, lo sợ. Tôi thấy mình thật nhỏ dại bé, tôi thấy lạc lõng, hồi hộp mang đến nghẹt thở….

Bầu trời hôm ấy trong xanh, vài đám mây trắng lửng lơ trôi ngang trông không nguy hiểm đến lạ. Làn gió nhẹ làm cho lung lay cành cây phượng vĩ còn thắm vài ba cánh hoa màu đỏ còn còn sót lại của mùa hè. Tôi bước tới trường trong bộ báo lâu năm tinh khôi của nữ sinh phổ thông. Ôi! tôi đã lớn thật rồi, tôi đã là một trong nữ sinh thiệt rồi. Tôi ngắm nghía trước gương thật lâu, chải tóc gọn gàng và luôn nhớ kiểm tra lại tập sách đã chuẩn bị thật kỹ từ buổi tối hôm qua. Lòng tôi rạo rực mửa nao hy vọng đến trường ngay, nhưng cũng đều có phần lo sợ.

Bước vào cổng trường, tiếng mỉm cười nói rộn ràng, những khuôn mặt hớn hở của các anh chị em lớp 11, 12 chạm mặt lại nhau sau rộng 2 mon hè xa cách khiến cho tôi bỗng chạnh lòng. Tôi nhớ tới các người chúng ta rất thân sống quê, cửa hàng chúng tôi đã cùng cả nhà đi học, với mọi người trong nhà vui chơi, cùng chia sẻ với nhau bao chuyện bi ai vui trên đời. Dẫu vậy giờ đây, tôi phải một mình lạc lõng đến một vị trí xa, một ngôi ngôi trường mới, bước đầu với một cuộc sống mới, xa gia đình, các bạn bè. Không vệt được cảm xúc, giọt nước mắt vẫn lăn trên song gò má từ bao giờ. Tôi là vậy, một đứa tinh tế cảm, dễ dàng cười, dễ dàng khóc. Còn chưa kịp làm quen với đa số điều mới lạ khi bước đi vào đây, tôi tự dưng nghe giờ đồng hồ ai call lớn: “Anh Thư”. Tôi hoang mang quay đầu ngó nghiêng vẫn ko thấy một bóng dáng nào thân quen thuộc, sực nghĩ về ra, có thể ai đó quanh mình có fan cùng thương hiệu thì sao. Tôi lại nghe thêm một tiếng gọi nữa cùng tiếng bước đi sát cạnh mình. Vội quay đầu lại, tôi bắt đầu nhận ra, à thế ra là Minh, cậu bạn học thông thường với tôi năm lớp 6, tiếp nối chuyển lên thành phố cùng gia đình. Xuyên suốt mấy năm không gặp gỡ nhưng dáng vẻ của Minh có lẽ vẫn còn mang dấu ấn trong cam kết ức của tôi. Cậu ấy khá “mũm mĩm” khuôn mặt thai bĩnh trông dễ thương và đáng yêu lạ, không ít lần tôi trêu “Cậu trông như bé lợn”, cậu ấy chỉ tít mắt cười trừ thôi. Giờ gặp lại Minh trong ngôi ngôi trường này, tôi cảm xúc vui cạnh tranh tả, cậu ấy vẫn ú nu mũm mĩm nhưng chững chàng hơn xưa nhiều, nụ cười tươi hơn tràn trề năng lượng. Tự nhiên tôi thấy vững tâm, Minh như tiếp thêm đụng lực mang lại tôi.

Chúng tôi chat chit một lúc, hóa ra 2 đứa học lớp cạnh nhau, bên Minh cũng không thật xa chống trọ của tôi, thiên nhiên tôi suy nghĩ rằng bao gồm Minh sẽ là người bạn thân cùng tôi trải qua trong thời gian tháng học trò thật đẹp mắt trong ngôi trường mớ lạ và độc đáo này.

Đang lơ ngơ với mớ cân nhắc hỗn độn, thì tiếng chuông báo hiệu giờ vào học vang lên, khác hoàn toàn với giờ trống trường thân thuộc ngày nào. Tôi mỉm cười với Minh rồi vội vàng vào lớp. Hộ gia đình khá tĩnh lặng đã có khá nhiều bạn ngồi sẵn ở đó, tôi chọn cho doanh nghiệp một số chỗ ngồi ở trước phía bên bắt buộc gần bàn giáo viên. Cô giáo bước vào với với nụ cười thật tươi cùng xinh xắn: “Chào những em, cô là Hương, cô được phân công là giáo viên công ty nhiệm cho các em trong suốt 3 năm này, hi vọng cô trò bản thân sẽ thuộc nhau cố gắng để đạt các kết quả tối đa ở cuối đoạn đường nhé!” giọng nói truyền cảm đầy tự tin của cô khiến tôi có một cảm xúc khó tả, vừa như nhận biết một điều nào đó xa xôi. Tôi đã có lần ước mơ được làm cô giáo từ trong thời gian cấp 1, cùng đến hiện nay vẫn chưa hề thế đổi.

Tôi biết mình rất cần phải học tập cùng rèn luyện thật các để sau này có thể tự tin như thể cô, đứng trên bục giảng truyền dạy phần nhiều kiến thức hữu ích đến với cụ hệ trẻ em sau này. Tôi thấy mình lớn hơn và tôi nghĩ phiên bản thân mình đề nghị tập số đông thói quen tích cực ngay hôm nay để nhắm đến một ngày mai giỏi đẹp.

Xem thêm: Ước Của 1 Số Là Gì ? Ước Số Là Gì? Khái Niệm Bội Số Và Những Ví Dụ Hay Về Bội Số

Ngày đầu tiên bước chân vào trường trung học phổ thông đã trôi qua do đó đấy, cũng dịu nhàng, êm ả thôi nhưng khiến cho tôi ghi nhớ mãi!

Nếu như những em ao ước kiểm tra đạt điểm cao với nội dung bài viết số 1 lớp 10 đề 1 hãy tham khảo bài viết trên. Mà lại nhớ không xào luộc toàn cỗ nhé.